Chúa Nhật XXI thường niên  - Năm C
   NGƯỜI TA SẼ TỪ ĐÔNG CHÍ TÂY
ĐẾN DỰ TIỆC TRONG NƯỚC CHÚA
          Lm Micae Võ Thành Nhân

        Thánh Luca nói trong bài Tin Mừng hôm nay: “ Chúa vừa rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem “. Điều này cho chúng ta thấy đỉnh cao công cuộc rao giảng Tin Mừng của Chúa là Chúa đi về Giêrusalem. Ở đó, Chúa chịu chết trên thập giá và sống lại để cứu chuộc con người chúng ta. Chúa vừa đi, vừa giảng dạy, vừa kêu mời con người chúng ta cùng bước theo Chúa trong cuộc khổ nạn để rồi Chúa cứu chúng ta. Trong lộ trình tiến về này, có kẻ hỏi Chúa rằng: “ Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ “. Chúa không trả lời trực tiếp câu hỏi này ‘ có ‘ hay là ‘ không có ‘ mà Chúa lại nói: “ Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp…” ( Lc 13, 24a ).

        Vậy là chúng ta đã biết rõ, qua cái chết và sự sống lại của Chúa, Chúa muốn cứu độ hết tất cả mọi người. Chúa không phân biệt một ai mà như ở trong bài đọc một trích sách tiên tri Isaia, Chúa đã cho chúng ta thấy: “ Ta đến qui tụ mọi dân tộc và ngôn ngữ, chúng sẽ đến mà nhìn thấy vinh quang của Ta. Ta sẽ đặt nơi chúng một dấu lạ, Ta sẽ sai một số trong những người được giải thoát….Chúng sẽ rao giảng cho các dân biết vinh quang của Ta, sẽ dẫn tất cả anh em các ngươi từ mọi dân tộc đến như của lễ dâng cho Chúa…” Nhưng để Chúa cứu chúng ta thì chúng ta phải đi vào qua cửa hẹp. Cửa hep đó là từ bỏ bản thân, là thập giá để chúng ta vác theo Chúa hàng ngày, là hy sinh giữ đạo Chúa, tránh xa các dịp tội, sống khổ chế, sống bác ái yêu thương, giúp đỡ, phục vụ mọi người.

         Chúa cứu chúng ta. Nhưng để cứu chúng ta, Chúa cần phải sửa dạy chúng ta. Lúc Chúa sửa dạy là lúc chúng ta đi qua cửa hẹp, là lúc chúng ta từ bỏ bản thân với những tham, sân, si đó; bởi vì chúng ta có quá nhiều tội lỗi. Khi Chúa sửa dạy chúng ta là Chúa như người cha xót thương cứu vớt chúng ta. Theo như bài đọc hai thư gởi tín hữu Do Thái hôm nay thì chúng ta chớ khinh thường việc Chúa sửa dạy, vì Chúa sửa dạy ai là kẻ Người yêu mến, và đánh đòn kẻ mà Người chọn làm con. Trong lúc được sửa dạy như thế, tác giả cũng khuyên chúng ta đừng nản chí, hãy bền chí, vì Chúa coi chúng ta là con của Chúa, mà người con thì Chúa phải sửa dạy chúng ta và kết quả là niềm vui, là mang lại hoa quả bình an, công chính cho những ai được sửa dạy.

         Chúng ta phải đi qua cửa hẹp thì mới được Chúa cứu độ. Nhưng có rất nhiều người muốn Chúa cứu mà không chịu đi vào qua cửa hẹp, không chịu nghe và thực hiện Lời Chúa, không chịu vác thập giá theo Chúa mà cứ muốn sống theo sở thích, theo đam mê xác thịt của mình, sống giả dối không thật lòng với Chúa: “ Nhiều người sẽ vào mà không vào được “ ( Lc 13, 24b ). Thời gian cũng không có nhiều để mà chúng ta chần chừ, do dự, lưỡng lự, không dứt khoát theo Chúa: “ Khi chủ nhà đã vào và đóng cửa lại “. Lúc đó chúng ta sẽ bị loại ra ngoài: “ Ta không biết các ngươi từ đâu đến “ ( Lc 13, 25 ). Chúng ta có thanh minh với Chúa, có nài nỉ với Chúa: “ Chúng con đã ăn uống trước mặt Ngài và Ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng con “ ( Lc 13, 26 ), thì Chúa vẫn tiếp tục chối bỏ chúng ta: “ Hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta, các ngươi sẽ bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng “ ( Lc 13. 28a ). Và rồi chỗ của chúng ta sẽ được Chúa thay thế bằng người khác: “ Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải chăng có những người sau hết sẽ trở nên trước hết, và những người trước hết sẽ nên sau hết “ ( Lc 13, 29 ). Do đó, chúng ta đừng có suy nghĩ rằng mình là bổn đạo gốc, mình theo Chúa từ lâu, từ thuở sơ sinh. Chúa không có căn cứ vào thời gian chúng ta theo đạo. Chúa chỉ căn cứ vào cách chúng ta sống đạo, vào tinh thần mến Chúa yêu người của chúng ta mà thôi. Vì thế, trước hết chúng ta phải lo sống đạo cho tốt, phải thay đổi cách sống đạo của chúng ta cho phù hợp với thánh ý Chúa, và rồi tiếp đến chúng ta giúp đỡ anh chị em của chúng ta cũng sống theo ý Chúa như chúng ta: “ Anh em hãy nâng đỡ những bàn tay bủn rủn và những đầu gối rụng rời. Đường anh em đi, anh em hãy bạt cho thẳng, để người què khỏi bị trẹo chân, nhưng được an lành “ ( Dt 12, 13 ).

         Lạy Chúa từ nhân, chúng con tha thiết khẩn cầu Chúa từng phút giây trong cuộc sống của chúng con: “ Lạy Chúa, xin mở cửa cho chúng con “ ( Lc 13, 25b ). “ Cánh cửa “ mà chúng con tha thiết khẩn cầu xin Chúa mở đây là cánh cửa nước Chúa, cánh cửa nước thiên đàng, cánh cửa trái tim của Chúa, cánh cửa lòng nhân hậu từ tâm, cánh cửa lòng thương xót Chúa. Khi đó, xin Chúa đừng có nói với chúng con: “ Ta không biết các ngươi từ đâu tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta “. Chúng con sợ như vậy lắm, bởi vì chúng con quá tội lỗi, quá xấu xa, quá gian ác, quá bất xứng, chẳng đáng Chúa cho vào dự tiệc vui muôn đời trong nước Chúa. Nhưng chúng con hy vọng vào con đường lên Giêrusalem mà Chúa quyết tâm thực hiện để chịu chết, sống lại mà cứu chuộc chúng con, Chúa sẽ không để chúng con hư mất đời đời, Chúa sẽ ban ơn giúp đỡ chúng con. Xin Chúa cho chúng con biết cộng tác với ơn Chúa ban, cố gắng sống hy sinh hãm mình khổ chế theo như Chúa đã sống, chúng con sẽ được Chúa mở cửa nước thiên đàng và cho vào hưởng sự sống trong vương quốc vĩnh hằng của Chúa. Amen.